Hiển thị các bài đăng có nhãn ₪ Bảo Pháp - Nguyễn Trung Hậu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ₪ Bảo Pháp - Nguyễn Trung Hậu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thiên Đạo - 1 /3 (Nguyễn Trung Hậu & Phan Trường Mạnh)

N°. 308-C V. Ngày 15, tháng 10, năm 1954.
Ông Phan Trường Mạnh
Giám Đốc Cao Đài Giáo Lý Viện SaiGon.

Thưa Anh PHAN,
Tôi có tiếp đặng thơ của Anh đề ngày ... tháng Octobre 1954.
Nếu Anh bằng lòng bớt về THIÊN NHÃN và lấy hình ĐỨC DI LẠC tại TÒA THÁNH,

Thiên Đạo - 2 /3 (Nguyễn Trung Hậu & Phan Trường Mạnh)

NGƯỜI TA KHÔNG PHẢI SANH RA ĐẶNG ĂN THỊ.
Người ta ngày nay sở dĩ hạp dùng nhục thực là vì buổi trước đã lắm công phu mới tập thành thói quen ấy, thế mà phải chịu lắm nỗi gay go mới được vậy.

Thuở ban sơ, người ta không phải là giống ăn thịt; cơ thể cùng tạng phủ loài người đủ chứng rõ

Thiên Đạo - 3 /3 (Nguyễn Trung Hậu & Phan Trường Mạnh)


Hội Thánh có hai phần tại thế:
1. - Phần hữu hình là Cửu trùng Đài, thuộc đời, tức là Xác của Đạo.
2. - Phần bán hữu hình Gọi Hiệp Thiên Đài là hữu hình vì chức sắc H.T.Đ. có trách nhiệm hành sự về mặt pháp luật. Gọi vô hình là khi chức sắc ấy tiếp điễn thông công với Bát quái Đài, cùng chư Tiên Phật; Vừa hữu hình, vừa vô hình, nên gọi bán hữu hình như

Tiên Thiên Tiểu Học (Nguyễn Trung Hậu)

LỜI TỰA
Ít bài sơ luận trong quyển sách nầy, cốt để giúp ích cho chư Đạo hữu mới nhập môn mà chưa hiểu đạo lý đặng rõ ràng.
Tôi chẳng dám tự xưng rằng biết Đạo, song đối với người chưa biết, may ra tôi cũng có một đôi phần hơn.
Tôi không dụng văn chương, chỉ nói thường cho dễ hiểu, lý luận lấy tiếng thường dùng,
ví dụ cho rành rẽ, chẳng dám luận sang đàng, cho kẻ đọc mơ hồ khó hiểu . . .

Luân Hồi Quả Báo ( Nguyễn Trung Hậu & Phạm Tấn Ðãi )


LỜI NÓI ÐẦU
Chúng ta ở vào thế kỷ văn minh vật chất, thêm gặp buổi khó khăn, con người mảng chật vật về kiếp sống còn, lo cho hiện tại chưa kham, ít ai được tâm trí rảnh rang nghĩ tới những việc cao xa, sâu kín.

Cái trạng huống ấy còn kéo dài, nhiều người rồi đây không khỏi bị lôi cuốn theo làn sóng duy vật mà bỏ hẳn tinh thần đạo đức bỏ cả quan niệm thiện ác.

Luận Ðạo Vấn Đáp ( Nguyễn Trung Hậu )


TIỂU TỰ
Trong quyển sách “LUẬN ÐẠO VẤN ĐÁP” nầy, tác giả sắp ra người ngoại Đạo đến vấn Đạo một nhà tu theo “Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ”. Người cật vấn có ý rõ thông đạo lý thể nào, lời hỏi tuy có chiều nghiêm khắc mà giữ lối thanh tao, nên kẻ hầu đáp vui lòng ứng đối.

Tác giả tài sơ trí siển, biết Đạo bao nhiêu bày giải bấy nhiêu,

Ðức Tin (Thuần Ðức)


LỜI TỰA.
Ðức Tin là cái làm sao,
Ðức Tin là cái đắp cao Ðạo Trời.
Ðức Tin chở núi như chơi,
Mới hay thần lực muôn người khó đương.
Ðức Tin bày rõ Thiên đường,
Phân rành Ðịa ngục đôi đường khác xa.
Ðức Tin gầy dựng Ðạo nhà,
Ðường ngay chỉ tới, nẻo tà chỉ dang.
Ðức Tin đánh đổ dị đoan,

Đại Đạo Học Đường (大 道 學 堂) 1 / 5 - Bảo Pháp Nguyễn Trung Hậu & Bảo Thế Lê Thiện Phước.


PHẦN GIÁO LÝ, ĐẠO LÀ GÌ?
Nghĩa lý chữ Đạo rất cao siêu, khó mà giải rõ được, vì Đạo không có hình trạng như các sự vật ở thế gian.
Đức Thích Ca gọi Đạo là Chơn Như, là Phật Tánh, là Bồ Đề.
Đức Lão Tử gọi Đạo là Cốc Thần, là nguồn sanh ra Vũ Trụ vạn vật.
Đức Khổng Tử gọi Đạo là Thái Cực, là Thiên lý.

Đại Đạo Học Đường (大 道 學 堂) 2 / 5 - Bảo Pháp Nguyễn Trung Hậu & Bảo Thế Lê Thiện Phước.


CỨU CÁNH CỦA ĐẠI ĐẠO TAM KỲ PHỔ ĐỘ
Đức Chí Tôn lập Đạo cứu cánh là mở cho nhân loại con đường giải thoát luân hồi, tức là con đường công quả, mà tất cả người Đạo, từ tín đồ đến Chức Sắc phải noi theo đặng lập công bồi đức bằng cách quên mình phổ độ chúng sanh.
Đức Chí Tôn đã dạy:
" Thầy đến độ rỗi các con là

Đại Đạo Học Đường (大 道 學 堂) 3 / 5 - Bảo Pháp Nguyễn Trung Hậu & Bảo Thế Lê Thiện Phước.


Đức Chí Tôn đã dạy:
" Những sự phàm tục đều là mưu kế của Tà Mị Yêu Quái cốt để ngăn trở bước đường Thánh Ðạo của các con. Những mưu quỉ quyệt ấy do lịnh Thầy dùng để thử các con. Thầy đã nói: Thầy đã thả một lũ hổ lang ở lộn cùng các con; nó hằng thừa dịp mà cắn xé các con, song trước Thầy đã cho các con mặc một bộ thiết giáp, chúng nó chẳng hề thấy

Đại Đạo Học Đường (大 道 學 堂) 4 / 5 - Bảo Pháp Nguyễn Trung Hậu & Bảo Thế Lê Thiện Phước.


MÊ TÍN DỊ ĐOAN
Giữa thời đại văn minh vật chất nầy, tiền tài lợi lộc hay làm cho nhơn tâm nảy sanh những mưu này kế nọ, để cho người gạt người, cho kẻ khôn lường kẻ dại, tưởng không phải là việc lạ. Nhứt là về mặt tín ngưỡng, có những khía cạnh rất dễ khiến kẻ mê tâm muội tánh, dám hi sinh làm dụng cụ cho người khác sử dụng.
Và một khi thâm tâm nhiễm về đường tà, thì thành mê tín dị đoan nan giải.

Đại Đạo Học Đường (大 道 學 堂) 5 / 5 - Bảo Pháp Nguyễn Trung Hậu & Bảo Thế Lê Thiện Phước.


THI HÀNH TÂN LUẬT
Tôn chỉ của Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ là quy Tam Giáo hiệp Ngũ Chi, hầu làm cho nhơn sanh hiệp đồng, tứ hải nội giai chi huynh đệ. Sở dĩ sự quy hiệp nhứt này là điều cần thiết là bởi nhơn sanh hiện giờ bị nhiều tôn giáo làm cho quan niệm bất đồng, tư tưởng bất hợp, nên sanh nghịch lẫn nhau. Càng nghịch lẫn nhau, càng lôi cuốn nhau vào vòng tự diệt.

Ðại Ðạo Căn Nguyên ( Nguyễn Trung Hậu )


Cẩn Từ
Quyển ÐẠI ÐẠO CĂN NGUYÊN do Ông NGUYỄN TRUNG HẬU tự THUẦN ĐỨC biên soạn, là một trong 8 quyển được kết chung lại thành tập có tên là ÐẠI ÐẠO CHƠN LÝ YẾU LUẬN do Giáo Hữu NGỌC NHƠN THANH (NGUYỄN TRUNG NHƠN), thứ nam của Ông sưu tầm và kết hợp lại năm TÂN TỴ 2001. Bản quyền toàn bộ sách đã được

Chơn Lý ( Nguyễn Trung Hậu )


LỜI TỰA
Phàm trong việc Ðạo, người chưa thông chơn lý, hoặc chưa tìm ra chơn lý, luận biện tất phải sai lầm, thành ra chơn lý vẫn có một, song mỗi người mỗi do theo kiến thức mình mà thích giải đạo lý khác nhau, vì vậy mới hay xa chánh gốc (chơn ngươn).

Tỉ như bốn ngọn đèn, cũng thì thắp một thứ dầu, cũng thì chung một ánh sáng, mà giọi ra chỗ tỏ, chỗ lờ, chỗ xanh, chỗ đỏ.

Châu Thân Giải ( Nguyễn Trung Hậu )


LỜI TỰA
Trong số mấy mươi muôn Đạo Hữu, tưởng có khi nhiều người cũng rõ thông đạo lý. Song người thì mối Đạo buộc ràng, kẻ lại gia đình bận bịu, không rảnh rang soạn sách, dịch kinh, để phổ thông đạo lý cho kẻ mới đầu cơ. Cho hay người biết Đạo thật nhiều, mà kẻ chưa thông chẳng ít.

Mấy vị Giáo Hữu, Giáo Sư không thế nào giảng Đạo riêng cho mỗi người được.

Ăn Chay ( Thuần Ðức )


LỜI DẪN
Ăn chay! Nghe hai tiếng "Ăn chay", chắc sao cũng có người trề môi, nhăn mặt mà rằng: "Ðến thế kỷ hai mươi nầy mà bạo gan xướng ra cái thuyết "Ăn chay", thì còn chi dại bằng? Ðã đến thời đợi văn minh lại còn muốn kéo ngược người lại thời kỳ ăn cây, ở lỗ, thì có bổ ích vào đâu?"
Ðó là dư luận thường tình đối với lý thuyết nào, bất câu sang hay hèn, mà trái hẳn với thế gian tục sự.